[Review] Vĩnh An – Mặc Bảo Phi Bảo

Tên truyện : Vĩnh An
Tác giả : Mặc Bảo Phi Bảo
Thể loại : Cổ đại, lịch sử vẻ vang, HE

Lần đầu đọc truyện của MBPB lại là một thể loại mà trước giờ chưa từng, cũng chưa bao giờ có ý định sẽ đọc. Có cái gọi là lần đầu nên cũng sẽ lần đầu viết review về truyện mà mình đã đọc sau hàng trăm truyện đã theo mình suốt 7 năm qua.

Nàng là Võ gia quý nữ, Vĩnh An quận chúa – Võ Vĩnh An, gọi Võ Tắc Thiên một tiếng Hoàng cô tổ mẫu, là đứa cháu mà Võ hoàng sủng quý nhất, hoàn toàn có thể vì người cha không ham tranh quyền lực tối cao của nàng, hoàn toàn có thể vì từ nhỏ nàng đã được đưa vào cung, sống bên cạnh Võ hoàng, cũng hoàn toàn có thể vì một nguyên do đơn thuần nào đó, nhưng sự sủng ái của nhà vua dành cho cũng chính là con dao hai lưỡi khiến nàng không hề tự mình quyết định hành động vận mệnh của bản thân sau này .
Chàng là trưởng tử của Thái tử đương triều Lý Đán, Vĩnh Bình quận vương – Lý Thành Khí, thiếu niên anh tuấn, văn võ song toàn, dung mạo hơn người, là thiếu niên kì tài không ai sánh bằng. Chàng thông hiểu âm luật, yêu dấu nhạc khí, hoàn toàn có thể dùng một khúc sáo trong lễ yến đăng cơ của Võ hoàng, khiến không chỉ triều thần mà khắp nhân gian đều ca tụng, thổn thức biết bao trái tim thiếu nữ, từ đó vang danh Vĩnh Bình quận vương phong phú bậc nhất .
Vĩnh An gặp Lý Thành Khí khi nàng mười hai, vẫn còn là một tiểu cô nương chưa tỏ sự đời, Lý Thành Khí đã cứu nàng một mạng khi nàng vô tình tận mắt chứng kiến cảnh xuân giữa Võ hoàng và nam sủng của bà. Nàng chính là không ngờ, người cứu nàng khỏi họa sát thân lại là Vĩnh Bình quận vương – người mà nàng chỉ hoàn toàn có thể tưởng tưởng theo sau lời kể của mọi người về chàng .
Tình cảm giữa hai người nhẹ nhàng phát sinh qua những lần gặp gỡ ngắn ngủi, rất ít, mờ nhạt, dù chỉ là cái nhìn thoáng qua, một khắc kia đáy mắt chạm nhau còn hơn bao lời thề thốt nước nhà .
Giữa trời đông tuyết trắng, trên vách núi, chàng hứa trao nàng một đạo chỉ tứ hôn của nhà vua khi nàng mười ba. Nhưng ông trời vốn thích trêu đùa, thánh chỉ còn chưa cầu, chàng đã bị đẩy vào vô vàn những vòng tranh đấu quyền lực tối cao đẫm máu. Mẹ chàng là bị quả hình tới chết, mà nàng lại tận mắt chứng kiến hết thảy đau thương ấy, nhưng lại chẳng thể mở lời hé ra bất kể một điều gì. Trên dưới Đông cung Thái tử bị vu oan tạo phản, chàng và nàng, một quốc tế nhưng lại cách nhau bởi quyền lực tối cao, sinh tử mỏng dính .
Đại nạn không chết, nàng bị tứ hôn với tam đệ của chàng, Lý Long Cơ, màng chàng thì lại cùng tôn nữ Nguyên thị – Nguyên Nguyệt kết tóc phu thê. Người bị ép lấy người mình không muốn lấy, người phải gả đến nơi mình không muốn gả. Uyên ương cứ thế mà chia hai ngả .
“ Không sợ niệm khởi
Chỉ sợ giác chậm
Khi đã cầm tay
Đời này không phụ. ”
Năm tháng trôi đi, cả hai đều không còn là những thiếu niên, thiếu nữ ngày nào vô tư trao nhau những tình cảm trong sáng nhất. Chàng thê thiếp đầy phủ, còn nàng cũng từng động lòng bởi sự săn sóc, ân cần của Lý Long Cơ, thì ra trái tim nàng vốn không phải sắt đá. Thế nhưng, trải qua sinh sinh tử tử, còn ai hoàn toàn có thể nói, tình cảm giữa Vĩnh Bình quận vương và Vĩnh An quận chúa chỉ là thứ tình cảm nữ nhi thường tình. Cho dù không nắm được tay nhau, cũng vẫn nguyện bảo vệ nhau một đời bình an, chưa khi nào ngừng nhung ngừng nhớ .
Khúc Quảng Lăng tán giữa đại điện năm ấy, chàng là vì nàng mà tấu một khúc độc nhất vô nhị. Nàng cũng vì chàng, ngày sinh nhật trốn sau bức rèm nơi phong hoa tuyết nguyệt, dùng tì bà đàn lại Khúc Quảng Lăng ngày nào .

Tranh đấu quyền lực ngày càng gay gắt, nhưng câu chuyện tình giữa hai con người ấy dường như lại nhẹ nhàng đến khó tin. Trải qua bao thăng thăng trầm trầm, nhất nhất ý niệm chỉ còn là đổi lấy một đời bình an cho đối phương, dù vật đổi sao rời, dù sinh dù tử.

Vĩnh An
Thịnh Thế Vĩnh An
Một đời bình an !
Vĩnh An – còn là câu truyện về sự cô độc của những kẻ năm trong tay quyền lực tối cao. Là Võ hoàng không tiếc quyết tử tính mạng con người của vô số người, thậm chí còn là ngay cả con cháu máu mủ của mình, chỉ để đổi lấy quyền lực tối cao tối thượng, để không kẻ nào hoàn toàn có thể lung lay đế vị của bà. Thậm chí chính bản thân nam chính và nữ chính, để giữ được một mạng của mình, cũng không ít phải trơ mắt nhìn những người thân yêu ngay bên cạnh mình phải bỏ mạng, là Nghi Bình, là Tiên Huệ, thậm chí còn là chính thân mẫu của mình. Hay là một “ nữ tể tướng ” có 1 không 2 trong lịch sử vẻ vang – Thượng Quan Uyển Nhi. Một nhân vật tuy không được khắc họa rõ nét, nhưng có vẻ như khiến ai ai cũng không khỏi vừa nể phục tài trí của bà, vừa thương xót cho sự sắt đá đến cô độc của người con gái vốn xuất thân từ một dòng họ cao quý nhưng hết thời, một đường từ nô tì đến một tâm phúc của hoàng đến, hay sau này trở thành sủng phi của tân hoàng. Dù là tình cảm dành cho Lý Hiển hay Trương Cửu Linh, tất thảy đều chẳng thế tránh khỏi hai chữ “ quyền lực tối cao ” .
Cho dù là Thượng Quan Uyển Nhi hay Lý Long Cơ, đều là những câu truyện tình ngang trái, duyên còn mỏng dính hay tình chưa đủ sâu, đến sau cuối vẫn dừng lại ở chữ “ phận ”. Huyền Tông nhà vua từ khi còn là một tiểu tử tám tuổi, đến khi nắm trong tay vận thiên mệnh, tưởng chừng như có toàn bộ, nhưng những thứ bản thân ngài thực sự cầu liệu có giữ được .
Bên cạnh tình cảm mái ấm gia đình, nam nữ, “ Vĩnh An ” còn là tình bè bạn không gì hoàn toàn có thể lung lay được giữa Vĩnh An quận chúa và Thượng Quan Uyển Nhi. Cho dù là quyền lực tối cao hay sinh tử, mặc dầu phải đứng ở hai đầu chiến tuyến, nhưng giữa họ chưa từng đánh mất đi thứ tình cảm tưởng chừng như mỏng mảnh dễ vỡ nhất ấy .
“ Vĩnh An ” thực sự là một chuyện đáng để đọc, thậm chí còn là đọc đi rồi đọc lại. Chính yếu tố lịch sử vẻ vang trong đó đã khiến câu truyện trở nên chân thực đến khó tin. Đọc xong luôn có một nỗi ảm ảnh, day dứt đến khó tả, mặc dầu là HE, có lẽ rằng người đọc luôn tham lam muốn có một ngoại truyện … .

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.