Yêu Không Bến Bờ – Bất Kinh Ngữ

Chương 1 : Tôi là một đứa trẻ ngoan Mùa hè trong ký ức của cậu, đã từng là mùa ly biệt. Nước sông chảy xuyên qua thành phố, bầu không khí nặng nề và ngột ngạt. Quốc lộ Bách Du dưới cái nắng nóng bức trở nên mềm mại và mượt mà, tỏa ra mùi vị đắng chát. Người đi bên đường thấy nóng trốn mình vào tán cây tiêu huyền London vươn cao xanh um tươi tốt hát vang, lá cây không hề động đậy, cơn gió mát nhẹ cũng trở thành một loại xa xỉ, tâm trạng buồn chán không có được bất kể sự an ủi nào. “ Hứa Khả, chị không muốn đi, không muốn đi một chút ít nào. ” Chị gái nói với cậu “ Chị thà mỗi ngày đều đối lập với đầu heo là em ”, lúc nói ánh mắt cô bé liếc sang chỗ khác. Một cô bé mười bốn tuổi đang bước vào độ tuổi khó bảo, cô không thèm hoặc không biết phải biểu lộ tâm trạng hụt hẫng của bản thân như thế nào, dù là vui tươi, đau lòng hay tức giận, trong lời nói luôn lộ rõ sự châm biếm so với cậu. Đằng sau là bóng hình bận rộn của người mẹ, căn phòng dần trở nên trống trải, trong vali tư trang chất đầy quần áo. Đêm đến, ánh trăng màu vỏ quýt treo nơi chân trời. Khoảng trống dưới lầu hay gọi là con hẻm, người lớn ngồi trên ghế dựa hoặc chiếc giường tre trò chuyện câu được câu chăng, đám trẻ nhỏ chạy đuổi nô đùa. Dải ngân hà trên đỉnh đầu hiện ra rõ ràng, thi thoảng có vài ngôi sao băng vụt qua, mọi thứ trông có vẻ như thông thường mà yên tĩnh, vẫn như trước đây. Buổi tối năm ấy, mái ấm gia đình cậu tan vỡ từ đó. Chuyện này thật ra cũng không có gì to tát. Đời người chẳng qua cũng chỉ là cái chớp mắt như hạt bụi bay trong không trung, huống hồ chuyện hợp tan giống như sự đổi khác giữa những vì sao, thế sự vô thường. Cậu vẫn thư thả từ tốn trải qua bảy năm, mặc dầu có hơi đơn độc. Sự trưởng thành từ từ trong bảy năm, nỗi đơn độc như hình với bóng. Dù rằng giờ đây cậu đang siêu thị nhà hàng vui tươi cùng một bàn đầy người thì cảm xúc bất cần này thậm chí còn càng thêm mãnh liệt, may mà cậu đã quen rồi. Có người nói rằng, nếu một đứa trẻ tuyệt vọng về mái ấm gia đình thì chắc như đinh tương lai nó sẽ phát sinh tâm trạng chống đối xã hội. Điều suôn sẻ là Hứa Khả không hề trở thành một cậu thiếu niên có yếu tố, chẳng qua là đời sống tự lập mấy năm qua khiến cậu trông có vẻ như sỏi đời hơn những người bạn cùng trang lứa mà thôi. Cũng vì thế mà bạn hữu thì nhiều nhưng tri kỷ thì ít. Bạn bé quá nửa là bạn rượu, ví dụ điển hình như bạn cùng đội bóng rổ ĐH, vài cô gái trong đội cổ vũ. Nghỉ hè rảnh rỗi không việc gì làm, đám bạn này sẽ tụ tập cùng nhau, dần dà con gái ưa nhìn trong đội cũng bớt đi không ít. Ngôn Hề La là một trong số ít những người như mong muốn còn sót lại. Không phải ngoại hình cô không điển hình nổi bật, ngược lại, điều kiện kèm theo của cô khiến rất nhiều người không sánh kịp. Theo cách nói quen thuộc ở trên mạng, “ người mưu trí hơn tôi không xinh đẹp bằng tôi, người xinh đẹp hơn tôi không mưu trí bằng tôi ”, Ngôn Hề La của tất cả chúng ta thuộc kiểu ví dụ trên. Ngôn Hề La có ý với Hứa Khả, người bên cạnh rõ như ban ngày. Lúc hai người ở cùng nhau trông rất đẹp đôi, những người khác cũng mập mờ đi theo tác hợp cho họ. Đối với việc này, thái độ của Hứa Khả có chút không rõ ràng, trọn vẹn tương thích với hai vế đầu trong câu châm ngôn ba không “ không dữ thế chủ động, không khước từ, không chịu nghĩa vụ và trách nhiệm ”, còn về vế ở đầu cuối, thật thật giả giả, mỗi người một quan điểm. Đêm hôm đó, mọi người đều uống ngà ngà, ai nấy dìu nhau về nhà. Tiệc vui chóng tàn, trong lòng Hứa Khả tự nhiên cảm thấy trống vắng, bất chợt rung động liền đưa người mẫu Ngôn về căn hộ cao cấp cậu thuê bên ngoài trường học. Đối với Ngôn Hề La cậu không ít cũng có thiện cảm, cô gái này xinh đẹp phóng khoáng nhưng không ngốc nghếch, nên nể mặt thì nể mặt, thủ đoạn ve vãn cũng cao thâm, vừa không hạ thấp hình dáng của mình ăn nói cũng không đến mức vô vị. Chỉ là cậu vẫn còn chút mơ hồ so với khái niệm đưa con gái về nhà qua đêm, điều khiến cậu stress hơn chính là sự mong đợi lấp đầy chỗ trống. Lâu dài, chỗ trống khiến người ta chán ghét này dần “ đóng quân ” trong cõi lòng đơn độc. Đêm cuối tháng tám, không khí mang hơi nóng khí ẩm của mùa hè. Cơ thể của cô gái trẻ dần hiện rõ trước mắt, thuần khiết mà đầy đặn. Giây phút thị giác mãnh liệt tiến công đã nhấn chìm đại não, cậu không thể nào kiềm chế. Song, người con gái trong lòng này lại vô cùng lạ lẫm. Tình dục kích động nhưng trong lòng lại trống trải. Nỗi đơn độc vẫn không hề vơi bớt. Bất ngờ cậu bỗng đẩy cô ra, ánh mắt say đắm dần trở nên lạnh nhạt, che giấu nỗi tuyệt vọng. Ngôn Hề La kinh ngạc mở to mắt, tay vẫn vân vê góc áo cậu. “ Xin lỗi ”, tâm trạng cậu vô cùng phiền muộn, kéo chiếc chăn mỏng mảnh trên giường nhẹ nhàng đắp lên người người đẹp, “ Cậu nghỉ ngơi đi ”. “ Mình thích cậu ”, cô nói từng chữ một, vô cùng rõ ràng. “ Xin lỗi ”, cậu bình tĩnh nhìn cô, “ Mình không có cảm xúc đó với cậu ”. Ngôn Hề La cắn môi, sau đó khẽ cười, “ Nếu đã vậy, chi bằng làm bạn đi ”, vẻ mặt cô vô cùng tự nhiên. “ Chuyện thời điểm ngày hôm nay mình rất xin lỗi, khuya rồi, cậu hoàn toàn có thể ở lại đây nghỉ ngơi ”, gạt đi mấy sợi tóc lòa xòa, cầm lấy balo, Hứa Khả đi ra ngoài, “ Lúc về nhớ khóa cửa, để chìa khóa trong chậu hoa ở ngoài cửa là được ”. Cửa nhẹ nhàng bị đóng lại. Nhắm mắt lại, Ngôn Hề La cầm chăn quấn quanh người nhưng cảm xúc lạnh lẽo lại khiến cô rùng mình. Quan hệ trai gái đứng đắn sao ? Cô tự cười chế giễu. Kết quả như vậy không nằm trong dự trù của cô. Không nhà để về. Hứa Khả xem xét xem nên đi đâu mới tốt. Học kỳ mới sắp mở màn, dù là đêm khuya, chung quanh trường học cũng vô cùng náo nhiệt, tiệm cơm, quán ba, hộp đêm, quán net, bóng người thấp thoáng, ồn ào huyên náo. Nội tâm cậu từ từ dấy lên một chút ít thê lương, vấn vít quanh quẩn nơi lồng ngực, giống như vô số buổi đêm một mình suy ngẫm trong bóng tối, rõ ràng rất nhiều người có được sự ấm cúng, còn cậu thì muốn cũng không được. Trước sau cậu vẫn là một người yếu ớt, chỉ là nỗ lực giữ vững hình tượng quyết đoán mà thôi. Cậu đi vào một quán net, mở máy tính lên, đăng nhập MSN chính sách ẩn. Trong giao diện màu xanh nhạt có vẻ như chiếm nửa màn hình hiển thị, chỉ có một người liên lạc, rê con chuột qua đó liền hiện ra vô số hàng chữ kỳ quặc : “ Cậu chết ở đâu rồi, thời kỳ làm mưa làm gió vẫn chưa kết thúc sao ? Cậu không gọi điện, vấn đáp bằng một cái mail dung tích 10 byte, còn dám đăng nhập ẩn, ngứa mình rồi đúng không ? Cái gì, còn đang bận, không phải là bận tán gái đấy chứ, thói đời đã khác rồi, người Hobbit mà cũng có kẻ tranh giành nữa, không quên chị đây ngậm đắng nuốt cay bao nhiêu năm … Còn ngây ngốc nhìn cái gì nữa ? Nhớ gửi vài bức hình đó qua đây, không cần hình cảnh sắc, cũng đừng có gửi mấy bức hình của mười năm trước ! ! ! ” Cuối tin nhắn là một hàng hình tượng ngón giữa. Nhìn hình đại diện thay mặt màu xanh đó, Hứa Khả thở dài, cái đồ dai như đỉa, trực tuyến hai bốn trên hai bốn, không cần ngủ. Trong hộp mail lại có năm mail mới, tổng thể đều cùng một người gửi. Cậu mở email trên cùng, một tấm ảnh dần hiện ra, người trong ảnh nhe răng trợn mắt, mặt cười kỳ quái. Ừm, kiểu tóc quê mùa, làn da thiếu nước, ngủ không đủ giấc, quầng thâm ở mắt, vẻ mặt cứng đơ, quần áo tùy tiện, tư thế kỳ cục lại còn tưởng là ngầu … Cậu không kiềm được bĩu môi, lưu tấm hình lại, khởi đầu vấn đáp mail : “ Ổn cả, chớ lo. ” Nghĩ đi nghĩ lại rồi sửa thành, “ Mọi thứ đều ổn, chớ lo ”, sau đó gửi đi. Sau khi triển khai xong xong mọi chuyện, tâm trạng có vẻ như trở nên tốt hơn. “ Cho hỏi … bạn ơi, hoàn toàn có thể cho mình MSN của bạn được không ”, nữ sinh ngồi bên cạnh đến thấp giọng hỏi, hai má cô hơi ửng đỏ. “ Tôi không dùng MSN ”, cậu nhã nhặn vấn đáp. “ Nhưng mà … ”, cô gái chỉ lên màn hình hiển thị máy tính của cậu, muốn nói nhưng lại thôi. “ Cái này à ”, cậu cười cười, trượt con chuột tới ô đề tên người liên lạc nói, “ Bên trên chỉ có một tên ngốc thế này thôi, tôi cũng chưa khi nào gửi mail cho cô ấy ”. “ Vậy QQ cũng được ”, cô không muốn trở thành tên ngốc thứ hai trong miệng Hứa Khả. “ Tôi cũng không dùng ”. “ Còn cái khác, ví dụ như yahoo … ”, giọng cô gái ngày càng nhỏ. “ Cũng không dùng ”, cậu cúi đầu liên tục nhận mail. Cô gái trừng mắt nhìn cậu, mặt đỏ lựng, vô cùng khó xử. “ Có điều ”, sau cuối cậu cũng mở miệng, “ Tôi thích dùng điện thoại cảm ứng hơn ”, sau đó nói ra một dãy số. Sau vài giây kinh ngạc, cô gái vội lấy điện thoại thông minh ra ghi lại, sau đó bấm số gọi. Chiếc điện thoại cảm ứng Hứa Khả đặt trên bàn bỗng rung, cậu cầm lên lắc lắc với cô gái, “ Thế này tiện hơn ”, cậu cười nói. Cô gái bỗng cảm thấy tim đập nhanh hơn, loạng choạng quay về chỗ của mình. Thế giới yên bình. Phía chân trời sau cuối cũng Open một vệt trắng bạc, tia nắng ban mai tươi mát đẹp tươi của ngày hè, bất giác cậu nhớ đến người trong bức ảnh và ánh mắt trong vắt của cô. Hứa Khả nhìn thời hạn hiển thị trên màn hình hiển thị, đoán chừng chắc hoàn toàn có thể về nhà được rồi. Với cậu, con gái là một sự phiền phức, vài lần gặp gỡ lúc đầu mang lại cảm xúc hư vinh không hề tránh mặt nhưng sau đó lại ngày càng tẻ nhạt. Chỉ là vẫn phải giữ thể diện. Cậu rút thẻ sim ra khỏi điện thoại cảm ứng rồi ném vào thùng rác bên đường. Ngoài việc đôi lúc nói dối có thiện ý, cũng gọi là một đứa trẻ ngoan, cậu tự khen mình như vậy. Vậy còn chị, mới học lớp sáu đã khởi đầu yêu sớm vẫn gọi là đứa trẻ ngoan sao ?

11Có bài mới Re: [Hiện đại] Yêu Không Bến Bờ – Bất Kinh Ngữ – Điểm:

Đang tải Player đọc truyện…

Tốc độ đọc truyện:

0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Chương 2 : Thời niên thiếu mơ hồ

Khương Doãn Nặc kéo chiếc vali nhỏ xíu nặng nề của mình, đi theo sau mẹ.

Cô không nhịn được ngoái đầu lại nhìn.

Xuyên qua làn khói chiều, ánh mắt của đứa trẻ đó giống như ánh chiều tà, không còn chút sức lực lung lay trong tầng mây mờ mịt.

Chỉ là phút chốc, cô bèn không nhịn được mà lại ngoái nhìn.

Ở độ tuổi chưa biết thế nào là ly biệt của cô, nỗi đau khổ xa lạ này cứng nhắc gõ vào trái tim cô. Một lần rồi lại một lần, cho đến khi cô ngồi vào trong khoang máy bay, từ trong mây nhìn xuống mặt đất xám xen lẫn xanh.

“Có lẽ mình muốn chọn nơi khác”, cô nói với chính mình, “Ví dụ như nơi phồn hoa của chủ nghĩa tư bản”, thế là, trong đầu cô tưởng tượng hết lần này đến lần khác, nhà cao tầng san sát nhau, phụ nữ tân thời, cùng với những kẻ ăn xin đầu đường xó chợ trên người đắp đầy báo trong thời tiết giá rét. Những ấn tượng này có nguồn gốc từ trong những tờ tạp chí nguyệt san đơn giản sơ sài khi đó.

Cô muốn khinh thường và quên đi những tình cảm luyến tiếc vướng bận trong lòng, cô không muốn vì vậy mà thể hiện mặt yếu đuối của bản thân, cho dù cậu càng ngày càng xa cô.

Năm đó, cô chưa tròn mười bốn tuổi, cậu thì vẫn chưa đầy mười ba.

Năm tháng thời niên thiếu, hai người cùng nhau trưởng thành trong những tranh chấp, cãi cọ và trêu ghẹo lẫn nhau. Khoảng thời gian ấy không thiếu chiến tranh lạnh cùng với sự kiện “ra máu”, dẫn đến sự chán ghét lẫn nhau giữa những đứa trẻ và quan hệ máu mủ tình thâm.

Thời thơ ấu của Khương Doãn Nặc, trong mắt cô Hứa Khả là một đứa bé giả tạo, dưới vỏ ngoài sáng sủa đáng yêu là một nội tâm gian xảo tàn nhẫn. Trẻ nhỏ là nhà mạo hiểm trời sinh, trong thế giới rực rỡ sắc màu của chúng tồn tại đủ thể loại kẻ thù tưởng tượng, chúng sẽ trực tiếp phân loại những người xung quanh thành bạn bè và kẻ thù một cách rõ ràng dứt khoát.

Hứa Khả thích làm nũng, hơn nữa còn có sở trưởng trong chuyện này.

Hứa Khả thích đốt kiến, mổ xẻ tằm nhả tơ, rút lấy vũ khí duy nhất của ong mật.

Khi cô giơ nắm đấm Hứa Khả lập tức đổi sang bộ mặt đáng thương, giơ tay xin tha.

Khương Doãn Nặc căm ghét tâm địa gian xảo như vậy, do đó lúc ra tay tuyệt đối không mềm lòng.

Hai người tuổi gần ngang nhau, vốn dĩ khó phân thắng thua, chỉ là trong mấy năm đó sức mạnh tuổi dậy thì của con trai giống như đã bước vào thế giới bị đóng băng.

Chiều cao của Khương Doãn Nặc là ưu thế tuyệt đối.

Tuy chỉ sinh sau có mười một tháng nhưng Hứa Khả lại thấp hơn chị gái cả một cái đầu.

Những ngày tháng tăm tối ảm đạm đó dài đằng đẵng, một chút hi vọng phản kích trong cậu tiêu tan, trong một tâm hồn chỉ mới sáu tuổi lại tràn đầy cảm giác bể dâu bất lực.

Bố mẹ họ vẫn luôn bận rộn, lúc nào cũng vật lộn trong thế giới của người lớn, công việc, tính toán, nói dối cùng những cuộc chiến tranh lạnh hết ngày này qua ngày khác.

Không ai thương xót cho lo nghĩ của cậu.

Rất nhiều hôm, ở bên cạnh họ chỉ có một người bà con xa được mời từ dưới quê lên, họ gọi bà ấy là dì Lâm.

Dì Lâm phụ trách cuộc sống sinh hoạt thường ngày của hai anh em. Bà bốn mươi tuổi, dáng vẻ như một vị Bồ Tát, làm việc nhanh nhẹn, chăm sóc hai đứa trẻ chu đáo, hòa nhã dễ gần.

Nhưng mà tốt đến mấy cũng không thể thay thế được mẹ.

Tình cảm của bọn trẻ kể từ đó liền có một lỗ hổng nhỏ.

Lỗ hổng đó theo năm tháng, ngày càng lớn dần nhưng lại quen che giấu dưới hình tượng lạnh lùng.

Khương Doãn Nặc đã đến tuổi đi học, vì để bớt việc, bố mẹ chúng nhất trí quyết định cũng cho con trai nhập học sớm.

Cùng trường cùng cấp cùng lớp.

Khương Doãn Nặc vô cùng chán nản.

Đứa bé trai da trắng nõn nà, dáng người thấp bé, giọng nói dịu dàng, ánh mắt mơ màng vô tội, theo như cô thấy thì đó chính là biểu cảm muốn bị ăn đánh, lẽ ra cậu nên tiếp tục học lớp lá ở trường mẫu giáo, mỗi ngày đếm hoa đỏ trên tường hoặc bắt chước tiếng mèo tiếng chó.

“Không được nói với người khác em là em trai chị”, sau khi tan học ngày đầu tiên, Khương Doãn Nặc cảnh cáo cậu.

“Tại sao?” Hứa Khả chớp chớp mắt, tỏ vẻ không hiểu cô nói gì.

“Mất mặt chết được”, Khương Doãn Nặc không kìm chế giơ nắm đấm.

Hứa Khả im lặng không nói gì, quay người ôm chặt cuốn truyện Doraemon ở trên bàn không buông.

Khương Doãn Nặc vỗ đầu cậu mang tính chất an ủi, vô cùng rộng lượng, “Lấy đi, tặng em đó”.

Chớp mắt đã sắp đến thi giữa kỳ.

Khương Doãn Nặc học ở ngôi trường này sáu năm.

Bài vở thể dục đều không có gì phải nói, thầy cô coi trọng bạn bè ngưỡng mộ. Tính tình ngoại hình không tệ, luôn nhận được hoa cỏ thư tỏ tình. Quan hệ cũng tốt, bạn bè nhiều, cả Lôi Viễn cũng phải nể mặt cô.

Lôi Viễn, được coi là một nhân vật, ở lại lớp hai lần, đầu gấu toàn trường đều tuyệt đối phục tùng cậu ta, hơn nữa mặt còn hung dữ trông như bất cứ lúc nào cũng muốn đánh người, rất nhiều giáo viên nhắc đến liền đau đầu không thôi. Cũng là bạn cùng bàn của cô, vật họp theo loài, Lôi Viễn mà làm bạn với cô nhất định sẽ rất hợp.

Cuộc sống trông có vẻ vô cùng thoải mái.

Còn Hứa Khả vẫn ngồi vững ở hàng ghế đầu tiên trong lớp với chiều cao một mét hai mươi, đứng trước tiên trong đội ngũ tập thể dục.

Rất nhiều khi cậu đã tuyệt vọng.

Những đứa trẻ tâm trí vẫn chưa chín chắn luôn thể hiện sự tàn nhẫn trực tiếp nhất đối với kẻ yếu thế ở bên ngoài.

Thậm chí cậu còn không có lấy một người bạn thân cùng giới.Ngoại hình cậu vô cùng nổi bật, các cậu con trai chế giễu nghi ngờ giới tính của cậu.

Những lúc nghi ngờ như vậy sẽ diễn biến thành sự quấy rối bạo lực.

Bọn trẻ vây lấy cậu, mấy bàn tay kéo lấy quần đùi của cậu, rêu rao rằng muốn kiểm tra.

Ánh nắng buổi chiều nghiêng nghiêng chiếu rọi lối đi vào giờ ra chơi, Khương Doãn Nặc híp mắt uể oải tựa vào lan can cạnh lối đi. Cô rất muốn biết, đứa nhỏ trông có vẻ yếu đuối này rốt cuộc sẽ ứng phó thế nào.

Tuy Hứa Khả không có bạn cùng giới nhưng lại là lựa chọn hàng đầu để trêu chọc của con gái.

Ra chơi mười lăm phút, thường sẽ nhìn thấy ba đến năm bạn nữ từ sau đuổi theo chặn đường cậu, cậu chạy chậm, cuối cùng đành phải trốn vào nhà vệ sinh nam không ra ngoài.

Khương Doãn Nặc từng muốn giúp cậu, ví dụ như, ép cậu mỗi sáng thức dậy phải chạy bộ, rèn luyện thể lực, tránh để đám con gái như thế bắt nạt, thế nhưng trò chơi đuổi bắt vẫn không ngừng tiếp diễn.

Bỗng nhiên Khương Doãn Nặc phát hiện sự thương hại của mình đối với cậu là không cần thiết, trong ánh mắt cậu con trai để lộ một chút tia sáng hưng phấn, trong nụ cười mang theo nét dí dỏm và đắc ý.

Cậu tìm được niềm vui trong đó.

Nghĩ đến đây, Khương Doãn Nặc mỉm cười, có chút cười trên nỗi đau của người khác.

Lúc này, Hứa Khả giận đến đỏ mặt, kiên quyết giữ chặt quần của mình, bị xô đẩy trong đám đông, bất đắc dĩ mở miệng mắng chửi.

Thú vị đó, cô nghĩ.

Những đứa trẻ bị mắng tức giận xông lên đấm trả, cậu con trai gầy yếu liều mạng nghênh đón, mặc dù yếu đuối không sức chống đỡ.

Khương Doãn Nặc lập tức bất chấp xông lên.

Bỗng chốc xảy ra một trận hỗn chiến.

Cho đến khi có người tách cả đám ra.

“Làm gì vậy hả”, Lôi Viễn đứng giữa đám đông như hạc đứng giữa đàn gà. “Năm đấu hai”, cậu ta nói, “Các người còn mặt mũi sao?”

Bọn trẻ đều im bặt không lên tiếng.

Khương Doãn Nặc bĩu môi châm biếm, xoay đầu nhìn Hứa Khả.

Thằng nhóc đó đứng bên cạnh thở dốc, mặt sưng như cái đầu heo.

Cô cũng không khá hơn là mấy, mũi bị chảy máu, cô dùng mu bàn tay lau qua loa, không hề thấy đau, chỉ nghĩ rằng đánh vẫn chưa đã.

Lôi Viễn không biết moi ở đâu ra một tờ khăn giấy đưa cho cô, bên trên vẫn còn dấu tay màu đen, cô cầm lấy tùy tiện lau tay.

Đám trẻ gây hấn sớm đã tản đi.

Khương Doãn Nặc ngó nhìn Hứa Khả, “Này, còn không cảm ơn người ta”.

Hứa Khả liếc cô một cái rồi xoay người bỏ đi.

Dường như chịu đựng sự bất mãn rất lớn.

Sau khi về đến nhà, cậu con trai mười một tuổi mặt mày nghiêm túc hỏi cô, “Chị, Lôi Viễn thích chị đúng không?”

Cô trợn mắt nhìn.

“Chị cũng thích cậu ta đúng không?” Cậu lại hỏi.

Cô vừa thẹn vừa giận, “Đầu heo, đừng nói lung tung”.

“Khương Doãn Nặc, chị đang yêu sớm đấy”, Hứa Khả đưa ra kết luận, “Chị mới có mười hai tuổi, tuy lớn hơn em một chút nhưng em không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước sai lầm của chị”, cậu né tránh nắm đấm hung dữ giơ đến, tiếp tục thuyết giáo, “Cái tên Lôi Viễn đó là thằng lưu manh, không phải người tốt, chị phải cẩn thận một chút… Ây da… Đừng quan tâm đến nó…, đau quá, nó nham hiểm xấu xa, lòng dạ hiểm ác, háo sắc gan to bằng trời…”, Hứa Khả né bên trái tránh bên phải, miệng không ngừng lẩm bẩm.

“Yêu sớm thì đã sao, không liên quan đến em”, đánh thì cũng đánh rồi nhưng lại không bịt được cái miệng đó lại, chi bằng để nó nói cho hết.

“Đương nhiên không liên quan đến em, nhưng mà chị…”, cậu con trai chuẩn bị sẵn sàng bỏ chạy trước, “Chị sẽ mang thai đấy”, cậu lớn tiếng nói.

Câu nói này đối với một đứa bé mười hai tuổi mà nói, quả thật là lời chửi rủa nhục nhã nhất. Khoảnh khắc đó, cô ghét đứa trẻ đang bỏ chạy đến đỉnh điểm. Một lần nữa cô hận chính bản thân mình bị vẻ ngoài yếu đuối của cậu mê hoặc, hối hận đã giúp cậu và bất giác nảy sinh lòng thương hại. Cô tức giận không thôi nhưng cũng xấu hổ vô cùng.

Song, rất nhanh sau đó, cô liền cho qua.

Cạnh bàn cơm, đứa trẻ đó vểnh môi hỏi, “Dì Lâm, bố mẹ lại không về ăn cơm ạ?”

“Đúng thế, hôm nay bố cháu có tiệc. Mẹ cháu… cũng gọi điện nói về nhà muộn một chút”.

Hứa Khả không nói gì thêm, cúi đầu ăn cơm.

Cùng một câu hỏi nhưng ngày nào cậu cũng không thấy phiền mà hỏi đi hỏi lại, sau đó lần nào cũng thất vọng ủ ê.

Hành động này theo Khương Doãn Nặc thấy chính là biểu hiện của sự ấu trĩ và yếu đuối.

Cô thầm thở dài.

Thật ra, cậu chẳng qua vẫn chỉ là một đứa trẻ.


Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.